Sự chia cắt của những cư dân Việt Nam tại Berlin

Berlin có dân cư Việt Nam khá đông được sắp xếp và họ góp phần xây dựng nên nền lịch sử Đức.  Elizabeth Grenier thích thú nền văn hóa Việt Nam, cô ấy lùng sục để thử tìm các loại nước dùng phở ngon nhất.

Tôi chưa bao giờ đến Việt Nam. Tôi tự hứa với chính mình rằng tôi sẽ đến nơi ấy vào 1 ngày đẹp trời nào đó và dĩ nhiên tôi sẽ bị mê hoặc bởi các món ăn đường phố.

Sau đó, ngay tại Berlin, hầu hết mỗi ngày tôi đều nói rằng tôi sẽ đi đến Việt Nam và tôi sẽ trở lại sớm thôi. Chúng tôi gọi đấy nước ấy bằng cái tên trìu mến ‘Việt Nam’ khi đi ngang qua các con đường. Spätkauf của chúng tôi (từ địa phương để gọi các cửa hàng tiện lợi mở cửa muộn) hoạt động bởi các gia đình người Việt. Họ biết rằng không ai sống thiếu những đồ dùng cơ bản cần thiết này: Sô-cô-la, kẹo, khoai tây, xì gà, bia, và rượu.

Rau mùi

Đó không chỉ là loại rau du nhập từ Việt Nam sang Berlin. Trong khi tôi đang chờ ngày tôi nếm thử món cá nướng trên bãi biển Long Hải, nơi đó có nhiều nhà hàng Việt Nam mà tôi có thể đến.

Khi tôi đến Berlin vào 7 năm trước sẽ khá khó khăn để tìm ra các món ăn Việt tại nhà hàng châu Á. Những nơi này hoạt động bởi gia đình người Việt, món Phở không bao giờ có trong thực đơn, thay vào đó, bạn sẽ gọi món Thái – do sự ảnh hưởng của những món ăn từ cà ri xanh và đỏ.

Khi đến với trụ sở Berlin Monsieur Vuong tôi đến và thưởng thức món Việt Nam, thật bất ngờ có đến hàng ngàn quán ăn của các gia đình người Đức gốc Việt, thực khách lặng lẽ ăn tại nhà hàng và dùng bữa với rau tươi và điều này đã trở nên thịnh hành hơn tại những nơi phục vụ công cộng, đặc biệt các nhà hàng nhỏ mở cửa khắp mọi nơi.

Lời khuyên của tôi: bạn không cần thử tất cả chúng. Chỉ dùng thử 1 loại cái loại mà bạn yêu thích nhất đấy, và nó sẽ thành món ăn thường ngày của bạn.

Hiện thực phân cách

Theo Bộ ngoại giao Liên Bang Đức, có khoảng 125,000 người sống tại Đức là người Việt hoặc gốc Việt, và khoảng 20,000 trong số họ sống tại Berlin. Đây là cộng đồng châu Á lớn nhất tại Đức.

Trong trường hợp này, bóng ma của bức tường Berlin bị đập phá gây rò rỉ tại nhiều nơi trên thành phố. Việc này đã chia nước Đức thành 2 nhóm người Việt di cư riêng biệt. Có những người rời khỏi đất nước của họ sau cuộc chiến tranh Việt Nam .Khoảng 38,000 người Việt Nam được biết đến ‘người đến từ những con tàu’ đã đến Tây Đức giữa những năm 1975 và 1986.

Những người khác được mời đến Đông Đức để làm công nhân thời vụ, thông qua thỏa thuận giữa Cộng hòa liên bang Đức và Nước Cộng Hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Khoảng 60,000 người đến làm việc tại Đông Đức mà không màn đến an nguy bản thân họ.

Khi bức tường sập xuống vào năm 1989, công nhân thời vụ không chỉ mất việc mà còn tình trạng nhập cư hợp pháp của họ. Mặc dù vậy nhưng vài người trong số họ trở về Việt Nam, và nhiều người ở lại. Những người công nhân thời vụ Việt Nam ở miền Đông Đức cũng lần lượt di dời sang Đức.

Sự khác nhau giữa 2 nhóm người này vẫn còn tồn tại, hình thành từ viễn cảnh khi họ đặt chân đến Đức. Những dân Việt Nam muốn bắt đầu cuộc sống mới tại đây. Một vài chương trình đã thành lập để hỗ trợ và dạy tiếng Đức cho họ. Những công nhân hợp tác lao động tại Đông Đức sống xa những khu nhà nghỉ nơi họ khó khăn để sinh sống và làm việc với vốn tiếng Đức ít ỏi.

Hà Nội nhỏ bé

Hầu hết người Bắc tại Việt Nam sống gần láng giềng nơi những căn trọ tọa lạc tại đó, như Marzahn và Lichtenberg. Với mật độ dày đặc các tòa cao ốc, những người láng giềng không bị đe dọa với việc sửa sang các tòa nhà vào thời điểm này.

Với cơ hội hiếm hoi để xin được công việc vào những năm 1990, nhiều người Việt bắt đầu công việc kinh doanh nhỏ. Đó là tại sao bạn sẽ dễ dàng tìm thấy nhiều hàng quán người châu Á đặc trưng tại Berlin. Chúng là cách tốt nhất để tự tạo ra mì, nui, gia vị Ấn Độ, tàu hủ giá rẻ, và rau húng tây để nấu ăn tại nhà.

Mặc dù, tôi thường thấy các ngôi chợ châu Á xây theo hình dáng của những ngôi đền, nhưng tôi chưa bao giờ thấy điều đó ngay tại trung tâm thương mại của người Việt tại Berlin: chợ Đồng Xuân. Cấu trúc của nó lấy cảm hứng từ ngôi chợ cùng tên lớn nhất Hà Nội.

Chợ Đồng Xuân phiên bản Đức là một trong 6 nơi cũ từng chứa máy bay tại Lichtenberg, nơi bạn có thể tìm thấy mọi thứ của người Việt và giúp vơi đi nỗi nhớ nhà hoặc bắt đầu việc kinh doanh.

Đèn neon, tiệm làm móng và nhiều hơn nữa.

Mỗi kiến trúc tiền sảnh là bản mô phỏng của nơi kế tiếp: hành lang dài dọc theo những chiếc cửa mở dẫn đến căn phòng nhỏ nơi những trang thiết bị bị chất đống. Hàng trăm tấm quảng cáo được giăng lên tại lối ra vào, tất cả họ đều là người Việt Nam. Nếu bạn tìm kiếm một công việc tại Berlin và có đủ ngôn ngữ thì đây là nơi đầu tiên bạn nên đến làm việc.

Mỗi sảnh có vài siêu thị và nhà hàng. Bạn có thể tìm thấy rất nhiều quần áo giá rẻ- và nhiều nơi bán đồ nhựa. Hoa nhựa, nón nhựa, đồ chơi nhựa, giày nhựa. Bạn đi tiếp vài dặm sẽ thấy những tiệm bán sản phẩm hữu cơ của người Đức nơi làm mọi thứ từ gỗ và len.

Ngoài ra còn có website rao vặt cho người Việt tại Đức: http://raovatberlin.de/

Nếu bạn từng đến hội chợ Trung Đông nơi các chủ tiệm cố gắng tạo sự chú ý cho khác hàng và chèo kéo họ vào tiệm, bạn sẽ cảm thấy rất không thoải mái tại nơi này. Những hàng hóa xếp chồng lên nhau thành ụ để bán sỉ, nên chủ tiệm không quan tâm đến những khách hàng muốn mua lẻ khi họ gọi hỏi.

Mặc dù như thế nhưng tôi chú ý rằng những chồng vật liệu ấy không hướng đến thị hiếu của người Đức và đại đa số người Việt, có 2 loại khách hàng chính. Loại khách hàng đến vì sự hiếu kì và loại khách du lịch họ muốn khám phá những địa điểm ẩn giấu tại Berlin. Và rồi bạn sẽ tìm thấy những địa điểm đến để cắt tóc giá rẻ và làm mới tủ quần áo cho mùa xuân sắp đến.

Phần cuối cùng: món ăn

Sự pha trộn của mùi xì gà và nhựa, hơi nước từ nước súp phở lan tỏa khắp khu vực. Tôi vội vàng đi ra khỏi quán dù cho nơi đây là nơi tôi muốn tìm kiếm – nơi bán phở ngon nhất. Tôi đến quán ăn và thấy có một vài vị khách ở đó. Tôi phải nói rằng, nước súp ngon, nhưng tôi sẽ không quay lại mỗi tuần chỉ để thỏa mãn cơn đói cồn cào.

Nhiều món ăn trong thực đơn có giá đắt đỏ hơn giá trung bình 8 đô la. Nếu bạn muốn muốn tiêu khoảng 30 đến 50 ơ-rô, bạn có thể ăn ốc sên, lươn, dê, và đùi ếch, được giúp đỡ bởi người dân, ta sẽ sẽ thấy nơi bán trái cây, hoa, rượu sủi tăm, và những thanh sôcôla lớn. Bạn thừa biết đó là những món cơ bản để sinh tồn.